| "Hàng" độc |
|
|
|
| Written by Chautuanvu | |
| Saturday, 13 February 2010 10:39 | |
|
"Hàng" độc Bài : Chautuanvu - Zdũ đó hả mày, sao, bữa nay khoẻ hông mày? Chỉ cần nghe qua giọng nói nhừa nhựa mà không cần phải nhìn vào màn hình con Nó kìa 1200 “đời chót kim vàng giọt lệ cực kỳ hiện đại, có đèn móc mồi vào những buổi câu đêm” thì tôi cũng đã biết ngay người gọi là ai rồi. - Ah … anh Toàn Sài Goòng. Dạ dạ em khoẻ anh ạ. Rứa anh ra khi mô đó? - Ừa, tao zdừa ra sáng nay, mày đang làm gì đó, có … Nghe đến đây, tôi liền bắt chước ngay giọng nói của anh và "nhảy luôn vào họng anh” như mọi lần “… có đi câu không mày?” rồi cười hi hí. Anh cũng cười khe khe, đ.má cái thằng mắc dịch, mày dám trêu tao hả mày, gọi cho mày không rủ đi câu thi rủ đi đâu nữa ông nội, khe khe … - Anh mới ra thì nghỉ ngơi đi đã kể vợ anh la chết đó (Ông này vốn là rể cọc của Quảng Bọ quê ta) - Tôi trêu. - Bệnh tật gì mà phải nghỉ mày. Tao báo cho mày biết, chuyến này tao ra đây chủ yếu là để đi câu thư giãn nghe mày. Mà này, mày có đi không thì bảo. Tao báo cho mày biết, lần này tao ra đây có mang theo “hàng nóng” đó nghe. Hàng này xịn lắm, chuyên dùng để câu đầm, ngoài này gọi là câu rào đó nghe mày. Mà mày bận không đi thì thôi nghe? Nghe ông anh Sài Goòng nói thế, tôi bắt đầu nghe ngứa ngáy trong người nên giở giọng điều tra : - Cần xịn a anh? - Nọ phại (Không phải) - Ổng “nhái” giọng Quảng Bọ quê vợ ổng. - Rứa máy xịn hay cước xịn hay chì xịn rứa anh? - Nọ phại! - Rứa chắc chắn là lưỡi xin rồi? - Cụng nọ phại (Cũng không phải) - Rứa thì là cái chi? Tôi sốt ruột gắt lên còn lão thì cười khì khì : - Khe khe … là mồi xịn đó mày! Đi câu đầm mà xài loại mồi này đảm bảo con gì cũng chết với nó hết. Giờ sao, mày có đi không thì bảo? - Không, anh phải nói cho em biết là mồi chi cấy đạ rồi em mới đi với anh tề - Tôi hạ giọng. - Không được, bí mật nghe mày, xuống đó rồi mày sẽ biết! * * * Lúc chúng tôi có mặt tại vùng đầm phá rộng mênh mông nằm ven bờ sông Gianh thì thời gian cũng đã về chiều. Mặc dù đã cận Tết ta rồi nhưng trời vẫn nắng như đổ lửa. Tuy vậy không khí ở đây lại khá mát mẻ nhờ những cơn gió nồm lồng lộng từ cửa biển thổi vào. Con nước ngoài sông cái đang ròng. Mặt nước trong đầm xuống kiệt. Vậy mà lại hay. Vì khi nước cạn cá hay “vầy” (quần tụ) lại ở những vũng nước sâu trong đầm, ta cứ tìm những vũng nước sâu mà câu, thế nào cũng có cá. ![]() Thú câu đầm ![]() Các loại cá đầm chúng tôi câu được ngày hôm ấy : Cá Hanh và cá Bống Đục ![]() Chú Bống Đục đang bị lôi lên trên mặt nước ![]() Cá Hanh đen Chúng tôi gồm ba anh em, tôi, ông anh Sài Goòng đã nói ở trên và một thằng em nữa tên là Tám, hắn là một cần thủ kiêm cầu thủ của CLB bóng đá QBFC của chúng ta. ![]() Ông anh Sài Goòng với chú Bống Đục ![]() Và với một chú Hanh đen Vì tưởng ông anh Sài Goòng đùa cho vui nên trước khi xuất hành, tôi và Tám cũng đã chuẩn bị một bịch mồi “truyền thống quê ta” đó là một bịch tôm đất. Chính vì thế trong lúc tôi và Tám buông câu với mồi tôm đất bóc vỏ thì ông anh Sài Goòng kia vừa tủm tỉm cười, vừa thậm thà thậm thụt lôi trong túi đồ nghề của ổng ra cái gì đó rồi lại cười cười vừa ngó liếc chúng tôi vừa chuẩn bị đồ câu. Mặc kệ ổng làm gì kệ ổng, chúng tôi cùng đồng loạt buông câu. Khe khe, để coi mèo nào cắn mỉu nào nghe cưng. - Chết mày này - Tôi vừa buông câu đã lên được chú cá đầu tiên là một chú bống đục trắng muốt khá lớn. - Lại chết mày này - Tôi lại tiếp tục lên chú cá thứ hai. Cần của Tám thì không thấy động tỉnh gì. Hắn bực tức nhìn tôi gỡ cá miệng lẩm bẩm câu gì đó chỉ có trời mới biết. Và khi tôi lên chú cá thứ 5 thì “chịu nóng không nổi”, hắn nhìn trời chửi đổng rồi lại thay miếng mồi tôm bóc vỏ khác. Trong khi đó, ông anh Sài Goòng vẫn bình thản chuẩn bị thẻo câu, ổng vẫn chưa buông cần. Nhưng rồi khi ổng bắt đầu buông cần thì tình hình quay ngoắt lại đến 360 độ. - Chết mày nè - Tiếng ổng bắt đầu cất lên át cả tiếng những cơn gió nồm đang lồng lộng thổi và tiếng chửi thề của Tám. Bỏ chú cá vào oi xong, ông anh Sài Goòng vừa buông câu mồi chưa chạm đáy thì đã thấy cần của ổng còng vòng rồi. - Chết mày nè … Rồi liên tục liên tục “chết mày, chết mày, chết mày …”. Ông anh Sài Goòng nhà ta giật, bỏ, móc mồi liên tiếp liên tiếp như một chiếc máy khâu. Tám nhà ta đứng sát bên cạnh không thấy cá ăn câu mình mặt nhăn như đít khỉ bốc vội nhúm tôm đất rồi dùng phép “lăng ba vi bộ” làm một lèo đến cuối đầm chọn điểm câu mới. Thoang thoảng trong gió vọng lại tiếng thở dài thườn thượt của hắn lẫn tiếng chửi đéo mẹ không biết răng mà ngày ni mình đen rứa hè? ![]() Cần của ông anh Sài Goòng lúc nào cũng cong như vầy nè Lúc này cần tôi cá cũng không thấy ăn nữa. Tôi bèn mon men lại gần ông anh Sài Goòng để “chèn”. - E hèm, chào đại ca, đại ca dùng mồi chi rứa, cho em coi cái nờ? - Đéo cho! - Thôi mà đại ca, giấu đệ làm chi nữa, ta là anh em tốt với nhau mà, với lại chừ thằng Tám đi rồi, chỉ hai anh em ta thôi. Cho em coi cái nờ? - Khe khe … giỡn chú chút xíu cho zvui thôi, đầy nè, hàng xịn đó nghe cưng, cưng dùng kéo cắt ra, móc vào câu thử xem tác dụng của nó nghe! Vừa nói, ông anh Sài Goòng nhà ta vừa moi từ bọc đồ nghề ra một cái hộp nhựa hình chữ nhật be bé, mở nắp thò tay khều ra một “con hàng” cho tôi xem rồi cắt một miếng cho tôi. Tôi cầm “miếng hàng” trên tay thấy tia tía pha lẫn đo đỏ, cảm giác gai gai pha lẫn nhơn nhớt nên hơi gơm gớm trong người. Phà, không biết có nhạy thiệt không đây. Phù, móc mồi xong rồi. Vừa liệng xuống nước chưa kịp chùi tay thì cây cần trên tay tôi cong vút. “Phặp”, chết mẹ mày này, một chú bống đục to tướng đã dính câu tôi. He he, đúng hàng xịn à nghe. Tiếp tục móc miếng mồi thứ hai vào, vừa liệng xuống nước mồi chưa chạm đáy cần đã lại cong, lại “phặp”, lại lên cá; lại móc, lại quăng, lại “phặp”, lại lên cá… Kha kha, chết mẹ chúng mày. Hàng này xịn thiệt. Hàng độc thiệt rồi. ![]() Đứng câu ở đằng xa (mà chắc cũng chẳng được con gì), Tám tàng thấy chúng tôi lên cá liên tục hắn bèn chạy lại. He he, chẳng dấu chú mi làm chi, xin mời chú mi móc “hàng nóng” này vào mà chiến đấu đi, đảm bảo không lên cá không ăn tiền. He he… ![]() Cả mấy anh em câu đến lúc trời sập tối. Cá ăn nhiều, toàn cá bống đục loại “xuất khẩu”, lác đác vài chú móm, chú ong nhưng đặc biệt tôi và ông anh Sài Goòng đã câu được 5 em cá hanh đen rất đẹp. Đây là loại cá tương đối khó câu, nhưng có lẽ với loại mồi đặc biệt này tôi dám cá rằng trong đầm này có bao nhiêu cá hanh, nếu có thời gian thì tôi sẽ câu lên hết. ![]() Mặt trời đã khuất dần sau đỉnh núi ![]() Một oi cá đầy ![]() Đổ ra tràn cả bờ đê Đến đây chắc các bạn đã sốt ruột muốn biết loại “hàng nóng” mà tôi đang kể là loại hàng gì rồi phải không. Xin thưa rằng đó là con này đây : ![]() Hà đỏ (thuộc họ Giun Nhiều Tơ, gọi dân dã là họ Trùn Biển) ![]() Đầu que xỏ mồi có lỗ nhỏ để ngoắc lưỡi câu vào rồi mới tuốt con Hà qua lưỡi ![]() Móc mồi Hà đỏ câu cá đầm
* * * Phụ lục : Một số Video Clip của buổi câu đầm bằng mồi Hà đỏ
Video Clip Câu cá đầm bằng mồi Hà đỏ
Video Clip câu cá Bống Đục
Quảng Bình, ngày giáp Tết Canh Dần |
|
| Last Updated ( Tuesday, 23 February 2010 09:23 ) |